Dulich24.com.vn

Du Lịch Berlin

Berlin, Đức
Berlin
Mãi đến lần thứ 4 khi trở lại Berlin tôi mới dám khẳng định được tình yêu của mình dành cho thành phố này – thủ đô thân yêu của đất nước Đức xinh đẹp mà tôi vẫn thường gọi đó là quê hương thứ hai của tôi. Sống ở Đức đã nhiều năm, đã được đi khắp nơi từ các thành phố lớn nhỏ nhưng mỗi lần tới Berlin, lòng tôi luôn nao nao một niềm khó tả.

 

Là thành phố nằm ở phía Đông của nước Đức với nhiều di tích lịch sử, kể từ khi bức tường Berlin sụp đổ, Berlin là nơi thu hút khách du lịch từ khắp mọi nơi trên thế giới không phải bởi cái vẻ đẹp trang hoàng, lộng lẫy mà bởi những nét đẹp văn hóa còn lưu lại cho đến ngày hôm nay. Và có lẽ cũng không quá ngạc nhiên khi xếp Berlin vào một trong những thành phố đẹp nhất châu Âu !

Tôi cứ nhớ mãi cái khoảnh khắc trong một lần tôi tới Berlin khi đứng trước tôi là một thành phố xanh-sạch-đẹp và dường như chẳng bao giờ ngủ vào mỗi buổi đêm. Nhưng ấn tượng của tôi về người Berlin không mấy thân thiện! Tôi sống ở một vùng quê yên ả , bình yên của miền Tây Bắc Đức, khi ra ngoài đường bất kể người lớn hay trẻ con, già hay trẻ, lành lặn hay không lành lặn họ đều có thói quen chào nhau “ Hallo “ hoặc nở một nụ cười, nhưng ở Berlin đó là một điều không thể. Khi tôi đem thắc mắc này ra hỏi thầy, ông đã nhẹ nhàng giải thích cho tôi rằng “ Ở một thành phố với một lượng người đông như thế, người ta không thể “ Hallo” suốt cả ngày được, thế nên em đừng trách người Berlin”. Tôi tạm bằng lòng với lời giải thích như thế và tiếp tục cuộc hành trình khám phá thủ đô bé nhỏ này.


 

Bất cứ một thủ đô nào trên thế giới đều mang một vẻ đẹp riêng tượng trưng cho đất nước của mình và Berlin cũng vậy. Đến Berlin bạn không thể không ghé thăm Cổng thành Brandenburg ( Brandenburger Tor ) – biểu tượng của thành phố. Chiếc cổng thành này cao 26m, rộng 66,5 m và trước đây đã là vạch chia đôi gianh giới giữa hai miền Đông và Tây Đức. Cổng Brandenburg được bắt đầu xây dựng từ năm 1788 và mãi đến năm 1791 mới hoàn thành. Vua Friedrich Wilhelm II là người đã cho xây chiếc cổng này như biểu tượng của sự hòa bình.Hầu như bất cứ du khách nào đến Berlin cũng không được phép bỏ qua nơi này, nó giống như khi bạn đến Paris mà “quên” không xem tháp Eiffel.

Tôi không phải là người ham nghiền lịch sử, nhưng quả thật khi đến Berlin tôi đã dành thời gian ghé thăm gần hết các viện bảo tang, nơi ghi dấu những gì còn xót lại sau cuộc chiến tranh thế giới thứ hai. Nhiều người bạn Việt Nam đã từng hỏi tôi: “ Lịch sử nước Đức có gì thú vị?”, tôi chỉ cười. Thật khó giải thích điều đó bởi hầu như bất cứ ai khi nghĩ về lịch sử của Đức cũng đều gắn liền với hai chữ “ Hitler”. Nước Đức và dân tộc của họ không bác bỏ điều này, thế hệ trẻ của Đức ngày hôm nay vẫn phải hứng chịu những cái nhìn soi mói khi học về lịch sử nước nhà. Còn tôi, tôi học để biết và cũng để hiểu rằng những gì đã đi vào lịch sử thì cũng nên biết đến một lần…

Hiện tại ở Berlin người ta vẫn lưu giữ những bức tường còn xót lại từ năm 1991 và trong những cửa hàng lưu niệm bạn có thể mua những bức tường nho nhỏ bằng ngón tay để làm kỉ niệm. Khi đi ngoài đường, nếu để ý kĩ, bạn sẽ còn được nhìn thấy vạch phân chia ranh giới giữa hai miền ngày xưa. Tôi tìm đến Checkpoit Charly, đây là một trong những trạm kiểm soát của Mỹ ngày xưa đóng tại Berlin để kiểm soát giấy tớ khi người dân muốn di chuyển từ Đông sang Tây hoặc ngược lại. Khách du lịch đến đây thường là để chụp lại những bức hình làm kỉ niệm để hồi tưởng lại cái không khí của ngày xưa. Người dân Berlin cũng khôn và biết kiềm tiền bằng lịch sử khi họ lập ngay một trạm kiểm soát giả ngay tại Checkpoint Charlie và nếu ai thích chụp hình lưu niệm với hai anh lính đứng gác thì phải trả 1 Euro. Tôi nhìn thấy cảnh tượng đó và bảo Trang – chị bạn thân đi cùng: “ Trời ơi, lại còn thế nữa”. Chị quay sang cầm máy ảnh và bảo tôi “ Em đứng đó, chị chụp lưu niệm tại chỗ luôn mà không cần phải trả tiền”. Những người khách đi cùng nhìn chúng tôi và tủm tỉm cười…

Đến Berlin bạn cũng không nên bỏ qua Berliner Dom. Berliner Dom trước đây là nhà thờ Dom được xây dựng lại dưới thời Hoàng đế Wilhelm II từ năm 1894 đến 1905. Berliner Dom được xây dựng theo kiến trúc barock và trong thời kì chiến tranh thế giới thứ 2, Berliner Dom đã bị thiệt hại từ một trận đổ bom và mãi đến hơn 30 năm sau người ta mới xây dựng lại. Năm 1983 ở phía ngoài của Dom được hoàn thành nhưng đến năm 2002 thì ở phía bên trong mới được khánh thành.

Sau khi đã ngắm “ no đủ” các công trình lịch sử, thăm hết các viện bảo tàng cần xem ( ở Berlin có rất nhiều các viện bảo tàng, ví dụ như Bào tàng Lịch sử Đức, bảo tàng DDR Berlin, bảo tàng THE KENNEDYS ) tôi bắt đầu khám phá một gương mặt khác của Berlin – nơi là lịch sử không còn đóng vai trò chủ đạo của thành phố, mà thay vào đó là những dòng sông, những cây cầu, những cung điện tạo cho thành phố một vẻ đẹp nên thơ, tao nhã. Vào mùa hè trên những thảm cỏ trong những công viên hay thậm chí chỉ là một bãi cỏ ven đường, giới trẻ thường tận dung đó làm nơi nghỉ mát, hóng gió, hàn huyên hay chỉ đơn giản là đọc một cuốn sách hay, ngắm vài lượt người qua lại. Trên những cây cầu khi nắng tắt và hoàng hôn bắt đầu buông xuống, Berlin khi đó không còn là một thành phố với những tòa nhà chọc trời mà là một thành phố thật sự yên bình và đáng yêu. Người dân Berlin không ồn ào, vội vã, cuộc sống dẫu tất bật nhưng họ vẫn tìm cho mình những giây phút để thư giãn. Trên những tàu điện ngầm hay những chuyến xe buýt, tôi không hề thấy biểu hiện của sự hớt hải, bon chen, kẻ lên người xuống vẫn với những bước chân thật nhịp nhàng…Tôi vẫn nhớ những buổi sáng sớm thức dậy, đứng trên kí túc xá tầng thứ 15 từ phòng của chị Trang nhìn xuống, ngắm thành phố từ phía trên cao, để gió, để mặt trời tỏa vào đôi mắt biếc, một cảm giác thật dễ chịu.

Berlin còn nổi tiếng với những công trình kiến trúc độc đáo như tòa nhà quốc hội, ngày xưa còn học ở trường tôi nghe thầy giáo kể rằng tòa nhà này đã bị tàn phá nặng nề sau cuộc hỏa hoạn năm 1933. Nay người ta tu sửa lại và trở thành một trong những nơi tham quan và hoành tráng nhất của Berlin. Những công trình kiến trúc khác như Nhà hát quốc gia, thư viện quốc gia, trường Đại học Humbold cũng là những nơi thu hút khách du lịch bởi những kiến trúc độc đáo nơi này.

 

Ngày chưa đến Berlin tôi không bao giờ nghĩ rằng Berlin vẫn có những “ khoảng trời riêng” thật xanh và thật mềm mại như thế và khi thực sự đắm chìm mình một vài lần ở đây, tự khám phá thành phố với cái bản đồ rộng lớn trên tay, tôi mới hiểu vì sao tôi yêu thành phố này đến thế. Tôi thích nhất là được ngắm Berlin vào mỗi buổi đêm, được lang thang trên con đường lộng gió, trút bỏ những nhọc nhằn của một ngày đã qua và đắm chìm mình trong hơi thở của thành phố. Ở Berlin có hai địa điểm mà bạn nên dừng lại và ngắm nhìn vào buổi đêm đó là Alexander Platz và Postdamer Platz, hai địa điểm này cách nhau không xa và mỗi nơi có cái hay của riêng mình. Ở Alexander Platz bạn có thể ngước nhìn lên tháp truyền hình với độ cao 368m và đối với những người không sợ độ cao thì có thể xếp hàng mua vé lên đỉnh tháp, bạn có thể ngắm nhìn toàn bộ Berlin vào buổi đêm với những ánh đèn lấp lánh đủ sắc màu. Một cảm giác nao nao, lâng lâng niềm khó tả.

 

Postdamer Platz thì lại là nơi ngày xưa bị chia cắt bởi hai miền nước Đức, khi tới đây bạn có thể nhìn thấy vạch ngăn cách bức tường ngày xưa, nay đã bị phủ bằng những lớp đá. Bây giờ quảng trường này đã là nơi có mật độ giao thông gần như cao nhất ở Berlin, những tòa nhà cao tầng, những khách sạn và nhà ăn mọc lên rất nhiều . Quảng trường này cũng là nơi“ cực kì giản dị”, bởi đây là nơi được rải chiếc thảm đỏ thu hút các ngôi sao tài tử, minh tinh màn bạc từ khắp nơi trên thế giới. Họ đến đây để làm áp phích quảng cáo cho bộ phim sắp được trình chiều trên rạp, giao lưu cùng độc giả. Tôi còn nhớ cái lần đi theo anh Huy và chị Trang tới Postdamer Platz chỉ để chờ và chiêm ngưỡng tận mắt hai diễn viên chính trong bộ phim Transformer. Trước đó tôi không hề biết đến tên tuổi của hai tài tử điện ảnh này, nhưng hình như sau bộ phim này họ đã bắt đầu làm mưa làm gió ở Hollywood. Thế mà rồi tôi cũng “ mò “ lên được hàng đầu tiên ( lợi thế dáng người mảnh khảnh nên luồn lách rất dễ ), được đạo diễn và hai tài tử tận tay kí tặng. Tôi cười toe toét trong tiếng hò reo khản cổ của những bạn trẻ xung quanh.

Nếu đã có dịp đến Berlin thì bạn đừng quên ghé thăm Kürfürstendam – một trong những con đường mua sắm được ưa chuộng ở Berlin. Với hơn 8 tầng và được chia thành nhiều bộ phận khác nhau, trung tâm mua sắm này còn được gọi là Harods ở London và Galeries Lafayette ở Paris.Còn nhớ hồi đi dã ngoại cũng lớp, mấy đứa con gái chúng tôi rủ nhau vào Kadewe ( trung tâm mua sắm phương Tây ) mặc thử quần áo hiệu rồi…. thi nhau chụp ảnh. Bây giờ nghĩ lại thỉnh thoảng tôi vẫn tủm tỉm cười, nhưng ít ra thì trong đời tôi cũng tự hào được mặc quần áo hiệu. Và dù sao thì đây cũng được gọi là trung tâm mua sắm lớn nhất trong lục địa châu âu.

Ngày cuối cùng trước khi rời Berlin để bay qua Tây Ban Nha, chị Trang có dẫn tôi tới thăm Đồng Xuân - khu trung tâm mua bán của người Việt tại Đức. Khi lạc vào đây, tôi cứ ngỡ mình đang ở Việt Nam. Người ta có thể mua bất cứ thứ gì họ cần, sách báo, băng đĩa cho đến cả những món đặc sản mà nhiều người vẫn nghĩ chỉ có thể ở Việt Nam mới mua được. Thế mới biết thời đại ngày nay công nghệ hóa đến mức như thế nào và người Việt Nam mình, dù sống ở đâu, cũng muốn có đủ đầy hương vị quê nhà.

Sau đó chúng tôi bắt xe điện tới cung điện Charlottenburg. Nhìn vẻ bề ngoài thì cung điện này không có gì đặc sắc, nhưng khi vào bên trong, cả một khoảng sân rộng lớn đủ đầy sắc màu hoa cùng với một cái hồ rộng và những hàng cây xanh trĩu lá đã tạo cho cung điện một vẻ đẹp nên thơ. Chúng tôi để mặc những bàn chân vô định và cứ đi dọc theo đường dẫn, càng đi chúng tôi càng khám phá ra nhiều điều thú vị. Khi thì một cây cầu nhỏ bắc qua một con suối, những cây cổ thụ “ lạ lẫm” .Gió, lá và hoa hòa cùng với tiếng cười của chúng tôi, thật không bõ công một buổi chiều thơ thẩn ở đây.
Tạm biệt Berlin, thủ đô yêu dấu. Tôi biết sẽ có một ngày gần tôi sẽ quay trở lại , nhất định là như thế ! Nếu một ngày nào đó có dịp qua Châu Âu chơi, bạn hãy ghé thăm Berlin một lần bạn nhé ! Tôi tin rằng bạn sẽ không hối tiếc khi đã dừng chân ở thành phố này đâu !